Kể chuyện dông dài (2)

  • Saturday, March 24, 2012
  • Vân Lam
  • Labels:
  • Mụ phù thuỷ nhà PB sau chuyến nghỉ tết dài ngày vừa rồi đã trở nên lười vô đối. Hôm nay nhìn lại mới thấy 3 tháng rồi chưa quét dọn nhà cửa cho các con. Bị các "tình yêu" của hai chàng réo gọi và uy hiếp. Hôm nay đành chịu khó ngồi lại gõ gõ vài thứ linh tinh. Hy vọng sau cái entry này, phù thuỷ sẽ có hứng trở lại để updates và viết nhiều thứ cho hai chàng hơn.

    Đại gia Pan sẽ chính thức đi học vào Summer Term của  năm nay (bắt đầu vào tháng 4). Hiện tại chàng vẫn chưa đủ 3 tuổi nên chỉ học ở Nursery School. Khi đến tháng 9, Term đầu tiên của năm học sau, chàng sẽ được vào học tại Pre School. Cả hai trường đều đã chấp nhận đơn xin học nhập học, không phải nằm ở danh sách chờ đợi nữa. Lo xong vụ này cho chàng, bố mẹ thở phào! :D

    (Nursery school mà Pan sẽ vào học vào tháng 4 này)
    Về phần phát triển thì nhìn chung đại gia chẳng có gì nổi trội, vấn đề "chậm nói" đã được giải quyết tốt từ sau chuyến rong chơi 2 tuần trong trường nuôi dạy trẻ ở Hà Nội vừa qua. Bây giờ chàng đã nói được nhiều và hát cũng nhiều. Hehehe...Tuy là không rõ ràng như bạn Xuân Mai hát, nhưng nhìn chung là so với sự nói năng của bản thân trước kia, đây có thể xem là một bước tiến rõ rệt. Thông thường thì chàng sẽ hát một mình bất cứ lúc nào và bất cứ đâu. Thi thoảng, chàng cũng muốn hát có khán giả, chàng sẽ đến bên mẹ, rồi nói "Mẹ ơi, nói Pan hát bài gì..?" (Ý chàng là bảo mẹ hãy hỏi Pan hát gì..hehehe). Thế là mẹ cũng hỏi với vẻ cao giọng "Pan hát bài gì?". Chàng sẽ giới thiệu tên bài hát rồi hát ngay sau đó! :-))) Nếu mẹ không vỗ tay theo thì chàng sẽ buồn và chạy đến lấy đôi bàn tay của mẹ vỗ vào nhau. Hahaha...Sự đời phải thế chứ. "Con hát mẹ khen hay" mới đúng. Phải không Pan nhỉ? :P

    Các phần hoạt động thân thể thì xem như đã là khả năng bẩm sinh của đại gia. Chàng chơi rất thành thạo các trò vận động trong sự yêu thích và say mê. Chính vì vậy, Pan dễ dàng hoà nhập với các bạn cùng trang lứa dù có đôi phút rụt rè ban đầu.

    Pan đã cao gần 1m rồi, nhưng vẻ mặt thì chả già đi bao nhiêu so với những tấm ảnh trước kia.

    (Ham nói lắm, nói đến chảy cả dãi ra ngoài đấy. =))

    (Đồ con nít, hỉ mũi chưa sạch! Hahaha)


    Càng lớn, Pan càng lộ rõ bản tính nóng nảy và thiếu kiên nhẫn. Tuy vậy, bù đắp lại, Pan là đứa trẻ rất tình cảm. Ai tiếp xúc với chàng cũng có cùng nhận xét ấy. Pan có thể nhớ về một ai đó rất lâu nếu chàng yêu quý họ. Việc này mẹ có thể kiểm chứng qua vài chuyện kể sau :

    - Yubin là cô bạn mà Pan rất mến lúc còn ở Dubai. Thời gian đầu khi gia đình chuyển xuống Abu Dhabi, Pan đi chơi gặp bất kì bạn gái cùng tuổi nào tóc đen da vàng (vì Yubin là người Hàn Quốc), Pan đều gọi là Yubin. Trên máy tính của mẹ vẫn còn ảnh Yubin và Pan ôm nhau thắm thiết (hai bạn ấy thường làm thế khi chơi đùa cùng nhau hoặc khi từ giã nhau cuối buổi chơi). Pan bao giờ nhìn thấy cũng kê môi sát vào màn hình thơm vào mặt Yubin. Hehehe..

    - Tommy là anh bạn mà Pan vừa thích vừa không thích. Vì thời gian đầu chơi chung, Pan với Tommy thường đánh nhau chí choé. Nhưng sau đó, khi đã về Abu Dhabi, mỗi lần mẹ bảo "Đi chơi con ơi!". Pan sẽ mở mồm nói "Tom..mẹ ơi Tom.." Giờ đây, hai bạn đã lớn hơn một tẹo, chơi chung không còn trò đánh nhau nữa, mà chỉ là tiếng cười và tiếng hát. Và điều không bao giờ thiếu trước khi Pan rời khỏi nhà Tommy là khóc một trận đã đời vì biết phải chia tay bạn Tom. :D

    - Chị Dương là chị họ của Pan (con của bác Phượng, chị ruột của bố Bò Cạp). Hè vừa rồi hai chị em chơi chung rất hợp nhau. Khi chị Dương rời quê nội trở lại Bắc Ninh đi học, Pan suốt ngày cứ gọi "Chị Dương đi rồi.." Khi trở qua Abu Dhabi, Pan dùng một tấm ảnh nhân vật hoạt hình con gái trong đống đồ chơi của mình và gọi đó chị Dương. Mẹ biết vì đột nhiên một hôm, Pan cầm tấm ảnh ấy đưa cho mẹ và nói "Mẹ ơi, chị Dương này!" rồi cười toe toét. Cả ngày hôm đó, Pan đi đâu cũng đem "chị Dương" bỏ vào túi quần. :-))) Khi ngủ trưa, Pan móc "chị Dương" từ túi quần ra, để lên gối của Pan rồi bảo "Chị Dương ngủ nhé!", rồi thơm một cái. Mẹ tưởng sự việc chỉ có thế, ai ngờ khi ngủ dậy, thứ đầu tiên Pan đi tìm là "chị Dương". Pan hỏi mẹ "Mẹ ơi, chị Dương đâu rồi?" cùng lúc lục tung gối chăn lên. Sau khi tìm lại được, Pan tiếp tục cho "chị Dương" vào túi quần. Sau đó vài ngày, "chị Dương" thất lạc đâu mất, Pan khóc mất vài phút làm mẹ phải dỗ dành mãi. :D

    Còn rất nhiều mẩu chuyện về cái "sự tình cảm" lâm li ấy của Pan mà nếu kể ra chắc là cả ngày không hết. :D Nên mẹ tạm dừng ở đây để còn đi nấu nướng dọn dẹp nhà cửa. Hẹn lại các tình yêu vào entry sau (nếu có)..hihihihi...Thơm mọi người. :* :* :*

    (Công tử Bea đã 10 tháng, càng lớn càng giống bố đến nao lòng! hihihi)

    (Photo from Ipad)



    Kể chuyện dông dài...(1)

  • Monday, November 28, 2011
  • Vân Lam
  • Labels: ,
  • Chuyện rằng công tử BEA đã được 6.5 tháng.

    So với đại gia Pan cùng thời điểm, chàng xem như đã thua cuộc về khoản cân nặng rồi. Chỉ nhỏn 9.5kg (đại gia Pan đã đạt chỉ số này khi tròn 6 tháng). Tuy vậy, chàng di chuyển nhanh nhẹn, trườn khắp nhà và đã có thể đang trườn tự ngồi dậy được (dù sau đó muốn chuyển từ tư thế ngồi sang trườn thì chàng mù tịt, thế là ngồi đó la í ới để có người tiếp viện..hahaha). Chàng cũng đang chuẩn bị đón thêm hai em răng ở hàm trên. Chỉ bao nhiêu đó thôi thì chàng đã ăn đứt đại gia Pan rồi. Bởi tầm này đại gia cũng chỉ trườn vài ba mét, và đến mãi tháng thứ 7, đại gia mới mọc chiếc răng đầu tiên. ^^

    Mẹ (rất mìn) của chàng vẫn một mực sử dụng phương pháp cách li hai anh em khỏi nhau và khỏi bố mẹ khi ngủ. Thêm vào đó, bà quan niệm trẻ con phải được đi ngủ sớm (nhằm mục đích chính là trả không gian riêng tư lại cho bố mẹ, cho mẹ có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn. Và mục đích phụ theo khoa học là : tốt cho sự phát triển trí não lẫn thân thể của trẻ. Thật ra thì mục đích phụ có vẻ như không xác đáng, vì theo quan sát, mẹ mìn thấy nhiều trẻ ngủ rất trễ, nhưng vẫn thông minh và phát triển vù vù..chả bị sao cả! Nhưng mục đích chính rõ ràng có hịêu lực nhé! Hehehe..) Thế nên công tử BEA đã quen giấc từ bé, chàng sẽ buồn ngủ lúc 6h30, mẹ mìn kéo dài thời gian, cho chơi bời và đưa đi dạo..Thời gian khi chàng lên giường là ngay sau khi bố về nhà 15 phút (15 phút đó là để chàng chơi cùng bố), đó là vào khoảng 7h-7h30 tối.

    Việc ngủ nghỉ của chàng nói chung là rất ổn thoả. Bởi từ bé đã được đặt nằm rời mẹ. Nếu khi nào mẹ quá mệt, chàng ngủ chung giường, nhưng khi cho bú xong, mẹ đẩy chàng ra thật xa, không ôm ấp kê đầu hôn hít gì cả. Thế nên, khi cho chàng ngủ phòng riêng một mình, mẹ chỉ mất hai hôm training với việc nghe chàng khóc tỉ tê chừng mươi phút. Sau đó là cứ đến giờ ngủ, mẹ cho sữa xong, đặt xuống cũi là ngủ. (Không như anh Pan hồi xưa, do mẹ chăm bẳm và ôm ấp quá nhiều, nên khi tập anh ngủ riêng, mẹ phải mất một tuần với 3 đêm đầu anh ấy khóc thê thảm!). Cử sữa sau cùng của công tử BEA là lúc 11h đêm. Tuy nhiên, vấn đề phát sinh ở chỗ, chàng ngủ sớm nên cũng thức sớm. Thông thường chàng sẽ ê a vòi mẹ vào khoảng 5h hoặc 5h30 sáng. Cố gắng thế nào chàng cũng không ngủ lại. Hôm nào biết điều chút thì chàng dậy muộn hơn : lúc 6h. Thế là mẹ phải ngồi dậy, bế chàng ra khỏi cũi, đặt xuống sàn nhà khu vực hai anh em thường chơi cho chàng lê la bò trườn, còn mẹ trải tấm đệm gần đó tiếp tục ngơi nghỉ. :-)))


    Mẹ cũng cố tìm hiểu nguyên nhân vì sao công tử BEA lại chậm tăng cân vào thời gian này hơn đại gia Pan. Thì ra là do vấn đề ăn uống. Thật lòng mà nói, công tử Bea "hành" mẹ vụ ăn uống này quá thể! Đã bắt đầu từ lúc 4.5 tháng, nhưng chàng không ngoan như anh giai. Và các bữa ăn bao giờ cũng lau chùi mệt mỏi vì chàng phun phèo phèo văng tứ tung. Số lượng mẹ cho ăn rất ít, vì mẹ biết thời gian này thì là làm quen với sự đa dạng của thức ăn, tức là về chất lượng, chứ chưa tính đến số lượng. Rồi có khi mẹ ngưng một tuần để xem cớ sự ra sao. Khi thử lại thì cũng được một hai hôm, việc phun phì phèo lại tiếp tục, thế là mẹ lại ngưng một tuần. Lần lựa mãi, thử tới thử lui mãi thì chàng bắt đầu chấp nhận những thìa thức ăn đầu tiên vào cuối tháng thứ 5, tức là đầu tháng thứ 6. (Đó là lúc đại gia Pan đã ăn được cháo đặc nghiền qua rây và rau của băm nhuyễn chứ không còn xay..). Đến giờ thì đã chính thức ăn được 1 tháng 2 tuần, nhưng việc "set up" độ thô cho chàng có vẻ sẽ tiến triển trì trệ hơn đại gia Pan khi xưa rất nhiều. Có một điều mẹ lưu ý là công tử Bea không thích ăn ngọt. Điều này trái ngược hoàn toàn với đại gia. Mẹ xem đó là điều tốt. ^^

    Nếu như ở thời điểm này, đại gia Pan đã bập bẹ liên tục "Ba..ba...ba.." trong mồm thì công tử Bea lại ê a theo kiểu càm ràm khó chịu. Và cực thích chơi đùa cùng anh. Mỗi sáng khi chàng càm ràm trong củi, mẹ vẫn nằm ôm bố không chịu qua cùng, thì người đầu tiên sẽ vào dỗ dành chàng là ông anh cục tính chứ không ai khác. Điều kì lạ là, tuy có ông anh cục tính nhưng công tử lại không lấy điều đó làm sợ hay phiền toái. Ngược lại, bất kì khi nào chàng khóc mè nheo, chỉ cần anh đến kế bên cười hoặc trao cho chàng thứ gì đó để cầm nắm, chàng sẽ vui vẻ mà thôi khóc và cười đùa cùng anh. ^^ Hai anh em luôn sát cánh cùng nhau thế này :

     Chàng đã biết quay lại khi ai đó gọi tên và bao giờ theo kèm cũng là nụ cười ngoác miệng. Theo kiểu thế này đây : ^^


    Nhìn chung lại, tính đến thời điểm này, mẹ rất mìn của công tử Bea thấy rằng nuôi con từng đứa mỗi khác. Có đứa trội cái này nhưng lại không trội cái khác. Nhưng nhìn chung đều nhọc nhằn như nhau. ^^ Và càng có nhiều con , lại phải tự thân xoay chuyển một mình với trăm công nghìn việc, sẽ càng yêu thương cha mẹ nhiều hơn. Điều này ắt hẳn nhiều người đã-đang và sẽ cảm nhận qua đời sống thực tế. Vì lời nói mà không có sự trải nghiệm từ bản thân, thì khó mà cảm nhận.

    Xem nào! Đã hai mùa "khai hoa nở nhụy", cùng nhìn lại xem mọi sự đã đổi khác ra sao...

    (Hai "ông con" hành động ko khác nhau là bao nếu đặt trong cùng một tình huống..hehehe)

    (Vì cớ làm sao hai "ông con" mặt mũi lại kém tươi thế nhỉ? =))
    Lẽ ra mẹ rất mìn viết dài hơn để kể về anh Pan luôn thể, nhưng vì phải chờ đợi thêm cơ hội để chụp vài hình ảnh tư liệu về bạn bè của anh ấy, đành hẹn các em gái lần sau với "Kể chuyện dông dài (2)", đại gia Pan sẽ xuất hiện với những chuyện buồn cười ngộ nghĩnh. ^^

    11/11/11

  • Sunday, November 13, 2011
  • Vân Lam
  • Labels: ,
  • Chẳng phải là ngày gì đặc biệt với gia đình ta. Chỉ là ngày cuối tuần,  thấy thuận tiện nên mẹ quyết định tổ chức tiệc BBQ mừng sinh nhật bố (trước birthday một ngày), nhưng hình ảnh thì hư hại gần hết, chỉ còn trông được được duy nhất tấm này thôi.



    Thế là bố đã bước sang năm thứ nhất ở những năm 30 của cuộc đời...Công bằng mà nói, bố đã phải nỗ lực rất nhiều để có được mọi thứ ngày hôm nay. Và mẹ nghĩ, đó là điều đáng để các con tự hào. Nếu mẹ có một người cha như bố của các con, mẹ sẽ không ngại ngần để nói những điều sau khi ai đó hỏi về bố :

    " Bố tôi đúng như lời mẹ tôi đã nói : tuấn tú, tài giỏi và sống đàng hoàng. Bố ham đọc sách, tìm hiểu mọi thứ xung quanh mình. Bố không những từng trở thành "hoa vương" trong cuộc thi thanh lịch thời trung học, mà còn luôn  là học sinh giỏi suốt bao nhiêu năm ngồi trên ghế nhà trường. Ngay cả khi đi du học ở xứ người, khi bảo vệ luận án thạc sĩ, bố tôi cũng đạt số điểm tuyệt đối. Nhưng bố tôi không hề là một gã thư sinh "trói gà không chặt" suốt ngày chỉ biết gạo bài. Bố tôi rất khôi hài, sành điệu, uống rượu như uống nước lã và từng có thời oanh liệt với tay phải ôm bầu rượu, tay trái ôm mỹ nữ tháng ngày rong chơi tứ phương...Nhưng rồi cuối cùng bố cũng quyết định dừng lại, sống một cuộc sống bình thường như bao người bình thường khác với những lo toan chất chồng cho một mái ấm...Với hạnh phúc lẫn buồn vui..Đơn giản, vì bố tôi là một người rất NGƯỜI...! Tôi luôn yêu và tự hào về bố.."

    Và mẹ của các con cũng rất yêu bố! :X
    Chúng ta hãy cùng bố nhìn lại những ngày đã qua nhé..để nuôi hy vọng mọi điều tốt đẹp cho những ngày sắp tới...:*



    (c) Copyright 2010 Tháng 5.... Blogger template by Bloggermint